Comments are off for this post

Ngày 24 tháng 5. ĐỪNG TỰ HẠI VÌ…

11 17 Người nhân từ làm lành cho linh hồn mình;
Còn kẻ hung bạo xui khổ cực cho thịt mình.
Bản chất của con người là độc ác và ích kỷ. Rô-ma 3:13-18 mô tả con người tội lỗi qua “họng”, “lưỡi”, “môi”, “miệng”, “chân” rồi kết luận chúng nó chẳng hề biết con đường bình an. Chẳng có sự kính sợ Đức Chúa Trời trước mặt chúng nó.
Trước khi tin Chúa, chúng ta cũng là con người tội lỗi.Vì trước kia, chúng ta vốn ngu muội, ngang ngược, bị lừa gạt, chiều theo dục vọng, chơi bời, sống độc ác, ganh tỊ, đã đáng ghét lại thù ghét lẫn nhau. (Tít 3:3)
Nhờ đâu chúng ta có thể trở nên người nhân từ làm lành cho linh hồn mình? Tất nhiên không phải tự thân trở nên người nhân từ mà là nhờ Đấng Nhân Từ đầy lòng thương xót thay đổi và ban tình yêu thương của Ngài cho chúng ta. Kinh Thánh cho biết sự khôn ngoan từ trên mà xuống thì trước hết là thanh sạch, sau lại hoà thuận, tiết độ, nhu mì, đầy dẫy lòng thương xót và bông trái lành, không có sự hai lòng và giả hình. (Gia-cơ 3:17)
Vấn đề là chúng ta có sống với lòng thương xót, với tình yêu thương của Chúa trong đời sống của chúng ta không? Có tận dụng cơ hội để bày tỏ lòng thương xót đối với người khác như người Sa-ma-ri nhân lành không? Khi trông thấy nạn nhân thì cảm thương… (Lu-ca 10:25-37) Có tha thứ cho những người xúc phạm đến mình như ông Giô-sép từng tha thứ cho các anh không? Không phải tại các anh, nhưng Đức Chúa Trời xếp đặt cho tôi đến đây… (Sáng Thế Ký 45:4-15) Có dám nói như ông Gióp không? (Gióp 31:16-22)
Trong ngày cuối cùng, Chúa Giê-xu, là Vua, truyền cho những người bên phải: “Hỡi những người được Cha ta chúc phúc, hãy đến hưởng Nước đã được chuẩn bị cho các con từ thuở sáng lập vũ trụ” Vì ta đói, các con cho ta ăn, ta khát, các con cho ta uống, ta là khách lạ, các con đón tiếp ta, ta trần truồng, các con mặc cho ta, ta đau yếu, các con thăm viếng ta, ta ở trong tù, các con đến cùng ta.” Lúc đó, những người công chính trả lời: “Thưa Chúa, chúng con thấy Ngài đói và cho ăn, hoặc Ngài khát và cho uống khi nào? Chúng con thấy Ngài là khách lạ và đón tiếp, hoặc Ngài trần truồng và mặc cho khi nào? Vua sẽ trả lời: “Ta nói thật với các con: Hễ khi nào các con làm các điều ấy cho một trong những anh em tầm thường nhất của ta đây, tức là các con đã làm cho chính ta vậy.” (Ma-thi-ơ 25:34-40)
Người đầy tớ được Vua tha cho món nợ rất lớn quên là mình đã nhận ơn thương xót của Vua. Ông ta tự hại khi không đối xử với bạn đồng liêu cách nhân từ như Vua đã đối xử với ông. Vua truyền điệu người ấy đến và khiển trách: “Này tên bầy tôi độc ác! Trẫm đã tha nợ cho ngươi vì ngươi đã van xin trẫm. Sao ngươi lại không thương xót bạn đồng liêu mình như trẫm đã thương xót ngươi?” Vua nổi giận giao người ấy cho cai ngục cho đến khi người ấy trả hết nợ. (Ma-thi-ơ 18:21-35)

Comments are closed.