Comments are off for this post

Ngày 15 tháng 2. Chín người mười ý vẫn đắc dụng.

18 Chỉ nhờ hội bàn mới thành kế hoạch,
Khi có cao kiến mới động binh đao. (Bản Hiện đại)
Làm thế nào để có những kế hoạch tốt cho gia đình, cho nhóm nhỏ, cho Hội thánh? Sách Châm Ngôn nhiều lần đề cập đến những “mưu sĩ” (Châm Ngôn 11:14; 15:22)
Người khôn đánh giặc dùng mưu,
Càng đông mưu sĩ, càng nhiều chiến công. (Châm Ngôn 24:6)
Câu Châm Ngôn nêu ra vai trò quan trọng của các mưu sĩ, đó là “bàn luận”. Chúa Giê-xu cũng kể ẩn dụ về nhu cầu hội ý bàn bạc: “Có vua nào giao chiến với vua khác, mà trước hết lại chẳng ngồi xuống bàn xem mình với mười ngàn quân có thể nghinh chiến với người có hai mươi ngàn quân hay không? Nếu không, khi quân địch còn ở xa, vua lo phái sứ giả đi cầu hoà.” (Lu-ca 14:31-32)
Nhiều vị “vua” thường ngại bàn luận. Có thể vì họ cho rằng mình là “vua” nên muốn làm gì thì làm, cũng có thể vì cho rằng chín người mười ý, bàn luận làm gì cho rối,… Vì vậy nhiều ông “vua” có những kế hoạch theo cảm tính, chẳng cần một mưu sĩ nào cả.
Khi nói đến “bàn luận” nghĩa là không hành động theo cảm tính, cũng chẳng làm theo điều mình cho là phải mà cần đến ý kiến của người khác. Một kế hoạch được bàn luận tức là có mưu sĩ, có góp ý, có suy nghĩ, có tính toán và phối hợp hành động.
“Bàn luận” tức là chuẩn bị kế hoạch với nhiều người, cho nhiều người. Hội thánh tại An-ti-ốt đối diện với vấn đề của nhóm người Giu-đa: “Nếu không chịu cắt bì theo luật Mô-se thì không được cứu rỗi”. Ngay tại Hội thánh đã có một cuộc tranh luận sôi nổi (Công Vụ 15:1-2). Sau đó Hội thánh cử ông Phao-lô và ông Ba-na-ba cùng những người Giu-đa đến Giê-ru-sa-lem để bàn luận với các sứ đồ và trưởng lão. Kinh Thánh cho biết các “mưu sĩ” cứu xét và thảo luận khá lâu (Công Vụ 15:6-7). Kết quả của việc thảo luận là vấn đề được giải quyết, “các tín hữu nước ngoài đều vui mừng vì được an ủi” (Công Vụ 15:31)

Comments are closed.