Comments are off for this post

Ngày 17 tháng 2. Bất hiếu là tự hại.

20 Ngọn đèn của kẻ chửi cha mắng mẹ,
Phụt tắt đi giữa đêm tối âm u. (Bản Hiện Đại)
Xã hội thời nay đề cao quyền của con người, đặc biệt là quyền của trẻ em. Liệu câu Châm Ngôn có còn hợp thời không? Phải chăng đây là quan niệm cổ hủ thời xưa, không thể áp dụng cho con người ngày nay? Cần thận trọng! Câu Châm Ngôn này không phải là quan niệm của con người, cũng không phải là lời của cha mẹ rủa sả lại con cái. Đây là lời cảnh báo của Đức Chúa Trời.
Là con mà “chửi cha mắng mẹ” thì chẳng phải người con đó khinh bỉ cha mẹ của mình hay sao? Kinh Thánh ghi rõ: Đáng rủa sả thay người nào khinh bỉ cha mẹ mình! (Phục Truyền 27:16).
Là con mà “chửi cha mắng mẹ” thì rõ ràng người con đó cứng đầu, không vâng lời cha mẹ, không nghe lời răn dạy. Người con ngỗ nghịch bị xếp chung với kẻ ác. Người rủa cha mẹ mình bị lên án là “kẻ ác” đáng bị loại bỏ khỏi gia đình và xã hội (Phục Truyền 21:18-21). Đèn kẻ ác tắt ngấm (Châm Ngôn 13:9b). Điều răn của Đức Chúa Trời về bổn phận con cái đối với cha mẹ được nhắc lại trong Tân Ước: “Phải hiếu kính cha mẹ”, là điều răn đầu tiên có kèm theo lời hứa: “nhờ đó con mới được phúc và sống lâu trên đất.” (Sáng Thế Ký 20:12; Ê-phê-sô 6:2) Sống ngược lại luật của Chúa thì không được hưởng phúc và không được sống lâu trên đất. Con cái rủa sả cha mẹ là phạm tội tử hình. Kẻ nào mắng cha mẹ mình, sẽ bị xử tử. (Xuất Ai-cập Ký 21:17)
Là con mà “chửi cha mắng mẹ” thì rõ ràng người con đó dù tin Chúa nhưng nếp sống lại giống như con người trong thời kỳ cuối cùng. Đó là những người vị kỷ, tham tiền, khoe khoang, hợm hĩnh, phỉ báng, nghịch cha mẹ, phụ bạc, vô đạo, không tình nghĩa… (II Ti-mô-thê 3:1-2)
Là con, bạn cần giải quyết sự ngu dại của mình bắt đầu từ nội tâm. Hãy ăn năn với Đấng ban cho bạn cha và mẹ. Hãy kính sợ Đức Chúa Trời và vâng giữ luật lệ của Ngài. Hãy giải quyết những bất mãn, những đắng cay, những xung đột với cha mẹ của bạn. Đừng quên mở đầu và chấm dứt bằng lời xin lỗi cha mẹ của bạn.

Comments are closed.