Comments are off for this post

Ngày 18 tháng 2. Chẳng bền lâu.

21 Gia tài hưởng hấp tấp,
Phước hạnh chẳng bền lâu. (Bản Hiện Đại)
Câu Châm Ngôn này khiến chúng ta nghĩ ngay đến cậu con trai hoang đàng trong Ẩn dụ Người con đi hoang. Cậu đòi cha chia phần tài sản thuộc về mình, vài ngày sau cậu gom góp tất cả của cải, rồi đi phương xa. Vội vã ra đi sớm chừng nào thì của cải tiền bạc cũng nhanh chóng tiêu tan chừng nấy.
Trong câu Châm Ngôn này sản nghiệp (gia tài) (1)có thể là của phi nghĩa và (2)cũng có thể không phải từ mồ hôi nước mắt của mình mà là thành quả của kẻ ác. Của phi nghĩa thì chẳng ích lợi gì hết (Châm Ngôn 10:2a),
Của phi nghĩa là của phù vân,
Tiền mồ hồi nước mắt mới còn bền lâu. (Châm Ngôn 13:11)
Niềm vui chẳng bền lâu đối với người tìm mọi mánh khoé để mau giàu trong lãnh vực vật chất.
Trong lãnh vực tri thức cũng vậy. Nhiều người chọn con đường tắt để có “gia tài tri thức”. Không siêng năng học tập, chẳng chịu khó làm bài, chỉ giỏi gian dối, quay cóp, chạy chọt, xin điểm, mua bằng cấp… Họ quên rằng dù “nghèo” tri thức nhưng nếu siêng năng cày sâu cuốc bẩm thì vẫn thu hoạch nhiều hoa lợi (Châm Ngôn 12:11a). Còn chọn con đường bất lương để trở thành tiến sĩ dỏm, tiến sĩ giấy, sở hữu “gia tài tri thức” của nhân loại đương nhiên mất tất cả khi bị phanh phui.
Ruộng người nghèo có thể sản xuất nhiều hoa lợi,
Nhưng ăn ở bất lương sẽ thành công dã tràng.(Châm Ngôn 13:23)
Trong lãnh vực thuộc linh cũng vậy. Chẳng có đường tắt cho sự trưởng thành thuộc linh, cũng chẳng có sự đột phá thành “thánh Gióng Cơ Đốc”, cũng không thể dùng tiền bạc để mua “gia tài thuộc linh” (Công Vụ 8:18-21).
Mặc dù các môn đệ được Chúa Giê-xu ban cho uy quyền đuổi tà linh và chữa lành các bệnh tật (Ma-thi-ơ 10:1), họ vẫn tiếp tục đi theo Chúa để được Ngài huấn luyện. Ông Phao-lô, ngay khi tin Chúa đã được Chúa chọn để thực hiện công tác đặc biệt quan trọng, được đầy dẫy Đức Thánh Linh, bản thân ông cũng rất nhiệt thành. Nhưng ông vẫn dành thời gian học nơi Chúa rồi mới thi hành nhiệm vụ.

Comments are closed.