Comments are off for this post

Ngày 24 tháng 2. NGỌN ĐÈN TRONG NỘI TÂM

20 27 Linh tánh con người là ngọn đèn,
Đức Chúa Trời dùng soi xét tâm can. (Bản Hiện Đại)
Kinh Thánh dùng ba hình ảnh để chỉ “linh tánh” (được hiểu là lương tâm) của con người. Đó là cánh cửa, cái bàn (Khải Huyền 3:20) và cây đèn (Châm Ngôn 20:27). Ba hình ảnh ngụ ý ba đặc điểm tích cực trong lương tâm của con người: (1)Tiếp nhận, (2)Tương giao và (3)Thấu hiểu. Câu Châm Ngôn này đề cập đến đặc điểm thấu hiểu của lương tâm.
Khi viết: “Linh tánh loài người vốn một ngọn đèn của Đức Gia-vê”, vua Sa-lô-môn nhấn mạnh lương tâm của con người là do Đức Chúa Trời ban cho. Dù con người không kính thờ Ngài, thậm chí không tin Ngài thực hữu thì lương tâm vẫn là ngọn đèn của Đức Chúa Trời đặt trong con người.
-Nhờ “ngọn đèn của Đức Chúa Trời” trong con người mà mỗi người biết chính mình. Vì chẳng ai có thể biết những tư tưởng sâu kín trong lòng người, trừ ra tâm linh của chính người đó. (I Cô-rinh-tô 2:11)
-Nhờ “ngọn đèn của Đức Chúa Trời” trong con người mà mỗi người cảm nhận và thấu hiểu được những nỗi niềm cay đắng hoặc những niềm vui trong lòng của mình. Chỉ lòng mới thấu rõ nỗi cay đắng con tim. Niềm vui tận thâm tâm, ai người chia sẻ được. (Châm Ngôn 14:10)
-Nhờ “ngọn đèn của Đức Chúa Trời” trong con người mà mỗi người nhận được sự cảnh báo về nguy cơ tiềm ẩn hoặc được biện minh về hành động của mình. Lương tâm lên tiếng buộc tội hay biện hộ. (Rô-ma 2:15) Một đám người tay cầm sẵn đá chuẩn bị ném vào một phụ nữ phạm tội ngoại tình. Chúa Giê-xu khơi sáng ngọn đèn của Đức Chúa Trời ở trong họ bằng một câu nói như sau: “Trong anh em, ai không có tội thì hãy ném đá bà này trước đi!” (Giăng 8:7) Lương tâm bừng sáng khiến họ nhận biết mình cũng có tội nênhọ lần lượt đi ra từng người một, đi đầu là các vị lớn tuổi. (Giăng 8:9)
Sứ đồ Phao-lô viết: Phúc cho người không bị lương tâm lên án khi làm điều mình biết là phải. (Rô-ma 14:22b) Nhiều người không thèm chú ý đến “ngọn đèn của Đức Chúa Trời”. Đó là các giáo sư giả mạo là những người mà lương tâm trở thành chai đá (I Ti-mô-thê 4:2), là người tin Chúa nhưng sống mất cả lương tri, không còn biết phải quấy, buông mình theo lối sống tội lỗi xấu xa, mê mải không thôi. (Ê-phê-sô 4:19)

Comments are closed.