Comments are off for this post

Ngày 15 tháng 3. ĐỪNG BỎ CON ĐƯỜNG CHÁNH ĐÁNG

21 16 Người từ bỏ lương tri,
Sẽ vào nơi âm ty. (Bản Hiện Đại)
Người lầm lạc xa đường khôn ngoan là người đã nghe lời Chúa phán: “Hãy vào cổng hẹp, vì cổng rộng và đường lớn dẫn đến diệt vong, nhiều người vào lối ấy! Còn cổng hẹp và đường nhỏ dẫn đến sự sống; ít người tìm được đường này.” (Ma-thi-ơ 7:13-4) Có thể là người đã nghe, đã biết nhưng từ chối “đường khôn sáng”, cũng có thể là người đang đi trong con đường đó nhưng bị cám dỗ và trở nên “lầm lạc xa đường khôn sáng”.
Người lầm lạc xa đường khôn sáng chọn con đường có vẻ thích hợp, nhưng cuối cùng nẻo đường là hố diệt vong. (Châm Ngôn 16:25) Ông Lót cùng đi với ông Áp-ra-ham đến xứ Đức Chúa Trời hứa ban. Dọc đường, ông Lót chọn con đường khác. Đó là sống ở thành phố vùng đồng bằng. Thoạt tiên ông dựng trại gần Sô-đôm (Sáng Thế Lý 13:12). Về sau ông bỏ nếp sống trong trại và dọn hẳn vào trong thành (Sáng Thế Ký 19:2-3). Con đường lầm lạc khiến ông Lót và gia đình càng xa đường khôn sáng. Chọn sống trong thành với dân bị Chúa kết án để rồi cuối cùng sống trong hang đá. Họ mất tất cả ở Sô-đôm, vợ Lót “chết đứng và biến thành tượng muối”, hai cô con gái mang thai do chính cha mình (Sáng Thế Ký 13; 19:26, 30-38).
Vua Giê-rô-bô-am đúc hai tượng bò con bằng vàng, một tượng đặt ở Bê-tên, một tượng đặt ở Đan với mục đích ngăn ngừa dân I-sơ-ra-ên đến Giê-ru-sa-lem thờ phượng, rồi bỏ xứ đi luôn. Cách thu phục nhân tâm của vua khiến cho dân chúng phạm tội thờ hình tượng. (I Các Vua 12:28-30) Sự lầm lạc này khiến vương quốc của vua Giê-rô-bô-am cùng cả gia đình ông bị tiêu diệt (I Các Vua 13:34).
Khi một người đã thoát khỏi nếp sống tội lỗi của trần gian nhờ biết Chúa Giê-xu là Đấng cứu rỗi mình, mà còn trở về tội lỗi, làm nô lệ cho nó một lần nữa, thì còn tệ hại hơn trước. Chẳng thà đừng biết về Chúa, còn hơn là biết Ngài, rồi sau đó lại từ bỏ những điều răn thánh đã truyền cho mình. (II Phi-e-rơ 2:20-21)
Chúa phán: “Hãy đứng trên các nẻo đường đời và quan sát, tìm hỏi đường nào tốt mà đi, tức là con đường chánh đáng các ngươi đã từng đi ngày trước. Cứ đi trong đường đó, các ngươi sẽ tìm được sự an nghỉ trong tâm hồn.” (Giê-rê-mi 6:17)

Comments are closed.