Comments are off for this post

Ngày 8 tháng 4. MẮT TỪ THIỆN

22 9 Ai rộng lòng nuôi dưỡng người cơ cực,
Sẽ luôn luôn hưởng được nhiều phước đức. (Bản Hiện Đại)
Thế nào là người có mắt từ thiện? Phải chăng hễ nói câu “thương người như thể thương thân” là có mắt từ thiện? Có những người chỉ giỏi khua môi múa mép nhưng gan ruột thì khác. Bao nhiêu kẻ khoe nhân khoe nghĩa, nhưng kiếm đâu ra một kẻ trung thành. (Châm Ngôn 20:6) Phải chăng người làm việc từ thiện là có mắt từ thiện? Sứ đồ Phao-lô quả quyết: “Dù tôi dâng hiến hết tài sản để nuôi người nghèo khổ hay xả thân trên dàn hoả thiêu, nhưng không có tình yêu thương thúc đẩy thì hy sinh đến thế cũng vô ích.” (I Cô-rinh-tô 13:3) Như vậy “con mắt từ thiện” là nội tâm, là tấm lòng chứ không phải là lời nói và việc từ thiện.
Con mắt từ thiện chẳng những chỉ có giá trị đối với con người mà còn được Đức Chúa Trời xem là giá trị. Nhiều người làm việc từ thiện, bố thí, “ban bánh mình cho kẻ nghèo khó” nhưng phát xuất từ tâm địa giả dối, khua chiêng gióng trống để được người đời ca ngợi. Chúa Giê-xu nói: “Họ đã nhận được phần thưởng” (Ma-thi-ơ 5:13). Được người đời khen ngợi, nhưng việc từ thiện của họ chẳng có giá trị và chẳng dính dáng gì đến Đức Chúa Trời.
Vì sao có mắt từ thiện thì sẽ được phước? Vua Sa-lô-môn vừa khôn ngoan vừa giàu có cho biết: Ai thương người nghèo, tức cho Đức Chúa Trời vay mượn, và được Ngài ban thưởng chẳng sai. (Châm Ngôn 19:17) “Thương người nghèo” tức là cho Đức Chúa Trời mượn. Sống bằng tình thương yêu của Đức Chúa Trời, đó là phước. Cho Đức Chúa Trời mượn, đó là phước. Hễ ai bịt tai khi người nghèo khổ kêu ca (Châm Ngôn 21:13a) thì bị gọi là kẻ ác và là người vô phước.
“Thương người nghèo” tất nhiên phải có hành động. Chúa Giê-xu dạy: “Hãy cho đi, anh em sẽ được cho lại! Người ta sẽ đong đấu lớn, dằn chặt, rồi lắc kỹ, và làm cho đầy tràn mà đổ vào túi xách anh em. Vì anh em đong bằng đấu nào, sẽ được đong lại bằng đấu nấy.” (Ma-thi-ơ 6:37-38) Phước của Chúa ban cho không nhất thiết là vật chất trong cuộc đời. Phước quan trọng nhất là Chúa luôn luôn ở với người đó. Phước cho ai giúp người khốn khó, sẽ được Chúa cứu lúc lâm nguy. Chúa Hằng Hữu bảo tồn che chở, không để rơi vào bẫy quân thù, Ấy là người hạnh phúc trong trần gian. Lúc ốm đau có Chúa giữ gìn, giường bệnh thành nơi Chúa viếng thăm. (Thi Thiên 41:1-3)

Comments are closed.