Comments are off for this post

Ngày 30 tháng 5. QUÁ DẠI

Con sẽ như người đi giữa biển cả,
Dập dồi như thể leo lên cột buồm. (Bản Hiện Đại)

Câu Châm Ngôn mô tả hậu quả tiếp theo của việc lạm dụng rượu. Câu Châm Ngôn dùng hai hình ảnh mô tả người say rượu: “người nằm giữa đáy biển” và “người nằm trên chót cột buồm”. Khi rượu đã thấm vào người, dù ở trên bờ nhưng có cảm giác như dưới biển.

-Nhiều người cho rằng “nằm giữa đáy biển” nghĩa là nằm đó mà ngủ, tức là uống rượu sẽ có giấc ngủ ngon. Thật ra cụm từ “nằm giữa đáy biển” khiến ta nghĩ đến hình ảnh một người bị ném trong vực sâu dưới đáy biển, bị dòng hải lưu bao bọc lấy, bao nhiêu lượn sóng lớn và ba đào ầm ầm kéo qua trên đầu. (Giô-na 2:4) Xem ra giấc ngủ của người say rượu không phải là giấc ngủ ngon.
Thế nhưng, người say rượu không chịu đi nằm ngủ, trước khi rơi xuống hoặc gục ngã ở đâu đó thì phải “diễu võ dương oai”. Tiếc thay, rượu làm cho não bộ không kiểm soát được các hoạt động của cơ thể. Các chức năng thần kinh bị rối loạn cho nên tay chân loạng choạng, chân nam đá chân chiêu. Hành vi của người say giống như người “nằm giữa đáy biển”. Đó là hình ảnh say tuý luý, đi loạng choạng (Ê-sai 28:7)

-Người say giống như người “nằm trên chót cột buồm”. Khi lên tàu, ông Giô-na xuống dưới khoang tàu mà ngủ (Giô-na 1:5b). Còn người say thì giống như người ở trên chót cột buồm. Đó là chỗ nguy hiểm nhất trên con tàu. Người ta chỉ lên đó để quan sát, chẳng ai leo lên chót cột buồm để ngủ.

Đây là hình ảnh của người điên rồ, muốn chứng tỏ mình ở chỗ cao nhất mà không quan tâm đến nguy hiểm chờ chực. Chính vì đùa giỡn với tính mạng của mình mà trong tích tắc người ta không thấy anh ta trên cột buồm nữa. Tai nạn dành cho người say rượu không hề thiếu. Mới nhậu đó, có người trên đường đi tự gây tai nạn. Nhẹ nhất là bị thương nặng nhất là “lên đường”. Có người về nhà thì bị đột quỵ. Người thì lên huyết áp…

Dường như những tín hữu mê nhậu quên rằng: Điều thiết yếu trong Nước của Đức Chúa Trời không phải là ăn uống, nhưng là sống công chính, bình an và vui vẻ trong Thánh Linh. (Rô-ma 4:17)

Comments are closed.