Comments are off for this post

Ngày 31 tháng 5. CHỪA ĐƯỢC SAO CHẲNG CHỪA?

Con nói: “Chắc tôi bị đánh,Nhưng sao tôi chẳng nhớ, chẳng đau?
Sao tôi chưa tỉnh?Chắc tôi cần đi nhậu nữa!” (Bản Hiện Đại)

Đây là điều cuối cùng cha khuyến cáo con. Nếu con không tránh xa rượu. Đến một lúc con sẽ chẳng còn biết sợ là gì nữa. Bị đập, bị đánh nhưng không cảm thấy đau, không nghe, không biết. Chẳng ai có cảm tình với người say sưa. Nếu người say sưa không đánh đập người ta vô cớ thì cũng bị người ta đánh đập vì tội say sưa phá làng phá xóm. Rồi người say sưa cũng bị luật pháp trừng trị, bị phạt tiền, bị lao động công ích. Đức Chúa Trời cũng dùng những ngọn roi để sửa dạy đứa con hư hỏng của Ngài. Thế nhưng người say sưa “chẳng đau” và “chẳng nhớ”. Thật đúng như lời của tiên tri Giê-rê-mi: “Chúa đánh phạt mà chúng chẳng biết đau. Chúa tàn hại mà chúng không rút tỉa bài học. Chúng tự làm cho mặt mình cứng hơn đá tảng, chúng ngoan cố không chịu quay về.” (Giê-rê-mi 5:3)

“Khi tôi tỉnh dậy”, như “khi Nô-ê tỉnh rượu” (Sáng Thế Ký 9:24). Ông Nô-ê tỉnh rượu, sau đó Kinh Thánh không đề cập đến việc ông say rượu nữa. Ông chỉ vấp ngã một lần. Còn người không nghe lời cảnh báo, cứ uống rượu cho say rồi nói rằng: “Tôi sẽ trở lại tìm uống nó nữa.” Đây là hình ảnh của người mê bia nghiện rượu. Thoạt đầu chỉ uống ít ly, sau đó dần dần uống y một lít. Một cách từ từ, khó nhận ra, đến một lúc người đó luôn luôn nghĩ về rượu, về bia và tự nhủ: “Ta sẽ trở lại…” Một khi đã nghiện thì không nghĩ gì đến những tác hại của rượu của bia nữa.

Người tin Chúa Tín hữu mê bia nghiện rượu đừng tự biện minh:
Những lúc say sưa cũng muốn chừa,
Muốn chừa nhưng tính lại hay ưa.
Hay ưa nên nỗi không chừa được
Chừa được, nhưng mà cũng chẳng chừa. (Nguyễn Khuyến)

Nhưng hãy nói như sứ đồ Phao-lô: “Khốn nạn cho tôi! Ai sẽ cứu tôi thoát khỏi thân thể hay chết này? Cảm tạ Đức Chúa Trời, nhờ Đức Chúa Giê-xu Cứu Thế, là Chúa chúng ta!” (Rô-ma 7:24-25)

Comments are closed.