Comments are off for this post

Ngày 17 tháng 6. THÁI ĐỘ XỨNG ĐÁNG

24
17 Khi kẻ địch sa cơ, con chớ mừng,
Khi nó ngã, lòng con đừng hớn hở;
18 Vì như thế con làm phật ý Đức Chúa Trời,
Ngài sẽ phế bỏ cuộc trừng phạt đang nửa chừng.
(Bản Hiện Đại)
Đức Chúa Trời phán: “Ta chẳng vui thích gì khi người ác chết. Ta chỉ muốn nó ăn năn để được sống” (Ê-xê-chi-ên 18:23). Lẽ nào người thuộc về Đức Chúa Trời vui mừng hớn hở khi thấy kẻ thù nghịch bị đánh đổ?
Vui mừng khi thấy người khác sa ngã là phạm tội và không thể tránh khỏi bị hình phạt. Ai vui mừng thấy người ngộ nạn sẽ không khỏi hình phạt. (Châm Ngôn 17:5b) Đây không phải là hình phạt của con người mà là hình phạt từ Đức Chúa Trời.
Khi thấy dân I-sơ-ra-ên thất trận và bị lưu đày, Ty-rơ đã mừng rỡ vì Giê-ru-sa-lem thất thủ và reo lên rằng: “Ha ha!… Ta sẽ thay thế dân tộc ấy… Đất nước Giu-đa đã bị tàn phá, nên đất nước ta sẽ giàu có!” Do đó, Ty-rơ phải nghe lời tuyên án của Đức Chúa Trời: “Hỡi Ty-rơ, ta chống nghịch ngươi. Ta sẽ đem các dân đến tiến công ngươi hàng hàng lớp lớp như sóng biển…” (Ê-xê-chi-ên 26:2-3)
Khi bị lưu đày tại Ba-by-lôn, dân I-sơ-ra-ên khóc lóc: “Cầu xin Chúa Hằng Hữu, nhớ lời dân Ê-đôm trong ngày Giê-ru-sa-lem thất thủ. Chúng reo hò: Phá huỷ! San phẳng thành bình địa!” (Thi Thiên 137:7) Đức Chúa Trời phán với Ê-đôm: “Dân tộc Ê-đôm, các ngươi cứ reo mừng trong xứ U-rơ đi! Nhưng rồi cũng đến phiên các ngươi bị đoán phạt nặng nề.” (Ca Thương 4:21) “Vì các ngươi vui mừng khi đất nước I-sơ-ra-ên bị tàn phá, nên ta sẽ đoán phạt các ngươi giống hệt như I-sơ-ra-ên.” (Ê-xê-chi-ên 35:14)
Vua Sau-lơ xem Đa-vít là kẻ thù không đội trời chung của ông và dòng họ của ông. Vua tìm đủ cách săn lùng nhằm giết ông Đa-vít. Còn ông Đa-vít đối xử với vua Sau-lơ ra sao? Trước sau như một, ông vẫn trung thành với vua Sau-lơ. Dù bị săn lùng nhưng ông chưa bao giờ xem vua Sau-lơ là kẻ thù của mình. Ông vẫn trung thành phục vụ vua Sau-lơ. Hai lần ông có cơ hội hạ vua Sau-lơ, nhưng chưa bao giờ ông nghĩ đến việc giết vua để lên ngôi. Khi nghe tin vua Sau-lơ và hoàng tử Giô-na-than tử trận, ông Đa-vít nắm áo mình xé rách ra vì đau buồn. Các thuộc hạ ông cũng làm theo. Họ kiêng ăn, than khóc suốt ngày hôm ấy vì vua Sau-lơ, Giô-na-than, vì dân của Chúa Hằng Hữu và vì những chiến sĩ vừa tử trận. (II Sa-mu-ên 1:11)

Comments are closed.