Comments are off for this post

Ngày 21 tháng 6. THIÊN VỊ BẮT NGUỒN TỪ ĐÂU?

24
23 Và đây là một số Châm Ngôn khác nữa:
Khi xét xử, đừng thiên vị ai cả.
(Bản Hiện Đại)
Từ câu 23 đến câu 34 là lời nói thêm của người khôn ngoan. Trước hết là vấn đề thiên vị. Đức Chúa Trời là Đấng không hề thiên vị. Gia-vê Đức Chúa Trời của chúng ta chẳng trái phép công bình, chẳng thiên vị người, chẳng nhận của hối lộ. (II Sử Ký 19:7) Đức Chúa Trời cũng dạy tuyển dân I-sơ-ra-ên rằng: Không được bất công trong việc xét xử, không được phân biệt kẻ giàu người nghèo, nhưng phải phân xử công minh. (Lê-vi Ký 19:15)
Phân biệt giàu nghèo là nguyên nhân dẫn đến sự thiên vị. Sứ đồ Gia-cơ khiển trách tín hữu trong Hội thánh rằng: “Anh em tự nhận mình thuộc về Chúa Cứu Thế Giê-xu là Chúa vinh quang sao còn thiên vị giàu nghèo? (Gia-cơ 2:1)
Căn cứ vào bề ngoài dẫn đến nạn đối xử thiên vị. Nếu có một người ăn mặc sang trọng, đeo nhẫn vàng, cùng đi với một người nghèo, quần áo tồi tàn, bước vào nhà thờ, anh em chỉ lăng xăng chào đón người giàu, mời ngồi chỗ tốt, lại bảo người nghèo đứng hay ngồi dưới đất. Kỳ thị như thế là xét người theo thành kiến xấu xa. (Gia-cơ 2:2-4) Chúa Giê-xu dạy: “Đừng xét đoán bề ngoài, nhưng hãy xét đoán công minh.” (Giăng 7:24)
Thiên vị còn phát xuất từ sự sợ hãi, e ngại đối với những người có thân thế, địa vị,… Trong việc xét đoán, các ngươi chớ tư vị ai, hãy nghe người hèn như nghe người sang, đừng có sợ ai, vì sự xét đoán thuộc về Đức Gia-vê. (Phục Truyền 1:17) Chính vì sợ hãi, vì áp lực mà không dám thẳng tay với kẻ ác. Vị nể kẻ ác là điều chẳng phải. Khước từ công lý với người vô tội là đại bất công. (Châm Ngôn 18:5)
Vật chất tiền bạc cũng khiến con người, kể cả người khôn ngoan và người công chính trở nên thiên vị. Ngươi chớ làm dịch sự chánh, chớ thiên vị ai, cũng chẳng nên nhận hối lộ, vì kẻ hối lộ làm cho mù mắt kẻ khôn ngoan, và làm rối lời của người công chính. (Phục Truyền 16:19)
Cần sống theo nguyên tắc của Chúa để sống không thiên vị: Nguyên tắc Chúa điều hành vạn vật, thật công minh, chân thật muôn phần, con thù ghét mưu đồ giả nguỵ. (Thi Thiên 119:128)

Comments are closed.