Comments are off for this post

Ngày 7 tháng 6. KHÔNG SAO VỚI TỚI

24: 7
Với kẻ dại, khôn ngoan là điều cao xa quá,
Chốn công môn, nó chẳng dám hé miệng ra. (Bản Hiện Đại)
Trong khi khôn ngoan lên tiếng ngoài đường, loan truyền khắp phố phường (Châm Ngôn 1:20), trong khi nhận định khôn ngoan là cần yếu, trong khi có lời khuyên: Hãy tìm cầu khôn ngoan, tận dụng khả năng cho được thông sáng (Châm Ngôn 4:7) thì câu Châm Ngôn này nhận định rằng sự khôn ngoan lấy làm cao xa quá cho kẻ ngu dại (Châm Ngôn 24:7). Vì sao nhận định như vậy, phải chăng khôn ngoan không giúp kẻ khờ nên khôn? (Châm Ngôn 1:4)
Sự khôn ngoan nằm ngoài tầm với của kẻ ngu dại không phải do sự khôn ngoan không thay đổi được kẻ khờ thành khôn mà là do chính kẻ ngu dại. (1)Khi kẻ ngu dại từ chối, không quan tâm, không để ý, không chịu nghe lời khuyên răn, lời quở trách thì sự khôn ngoan là xa vời đối với họ. (2)Khi kẻ dại vẫn thù ghét tri thức, nhạo báng khôn ngoan thì sẽ cứ ở mãi trong sự u mê. Kẻ nhạo báng kiếm khôn ngoan mà chẳng gặp. Người sáng suốt tiếp nhận tri thức cách dễ dàng. (Châm Ngôn 14:6) (3)Khi mục tiêu của kẻ dại không phải là đeo đuổi khôn ngoan, khi tấm lòng không chuyên chú, dù đầu tư thời gian, tiền bạc để học khôn cũng không có kết quả gì. Người khôn sáng đeo đuổi khôn ngoan. Mắt kẻ dại nhìn chân trời góc bể. (Châm Ngôn 17:24) Kẻ khờ ôm bạc đi học khôn, lòng không chuyên, bạc cũng vô hiệu. (Châm Ngôn 17:16)
Sự khôn ngoan mà Châm Ngôn đề cập đến là sự khôn ngoan thuộc linh. Bằng sự khôn ngoan của trần gian kẻ ngu dại không thể hiểu được sự khôn ngoan thiên thượng. Sứ đồ Phao-lô dạy: Người không có Thánh Linh không nhận lãnh những ân tứ của Đức Chúa Trời, chỉ coi như chuyện khờ dại, vì phải nhờ Thánh Linh mới hiểu giá trị những ân tứ đó. (I Cô-rinh-tô 2:14)
Châm Ngôn 24:6 đề cập đến “mưu khôn” của “mưu sĩ”. Đây là điều xa vời đối với kẻ ngu dại. Kẻ ngu dại chẳng bao giờ có được tiếng nói uy quyền như “mưu sĩ”. “Cửa thành” là nơi các trưởng lão, những người lãnh đạo họp để giải quyết công việc. Lời nói của người lãnh đạo có sự khôn ngoan thiên thượng, của “mưu sĩ” kính sợ Đức Chúa Trời được coi trọng. Còn người lãnh đạo, “mưu sĩ” ngu dại chẳng bao giờ có lời nói đầy uy quyền.

Comments are closed.