Comments are off for this post

Ngày 20 tháng 7. CỨU GIÚP KẺ THÙ NGHỊCH MÌNH

25
21 Đói cho ăn, khát cho uống,
Săn sóc kẻ thù, cảm hoá lòng họ.
(Bản Hiện Đại)
Câu Châm Ngôn này trắc nghiệm xem bạn có yêu thương kẻ thù của mình không. Đây không phải là bài học mới về tình yêu thương mà là nguyên tắc xuyên suốt Cựu Ước và Tân Ước.
Từ thời ông Mô-se, bên chân núi Si-nai, đã có lời dạy: Nếu ai gặp bò hay lừa của kẻ thù đi lạc, phải dẫn nó về cho chủ nó. Nếu ai thấy lừa chở nặng phải ngã quỵ, dù đấy là lừa của một kẻ ghét mình, phải đỡ lừa dậy, không được làm ngơ. (Xuất Ai-cập Ký 23:4-5) Đối với bò hoặc lừa của kẻ thù phải phải dẫn nó về cho chủ, phải đỡ nó dậy thì đối với kẻ thù chúng ta phải làm hơn thế nữa.
Vua Đa-vít đã sống theo nguyên tắc yêu thương kẻ thù nghịch mình. Ông tâm sự: “Khi họ ốm đau, tôi mặc sô gai, khắc khổ, nhịn ăn, lời cầu xin vọng tận tâm hồn. Tôi khóc họ như anh em, bạn thiết, như người tiễn mẹ yêu, lưng cúi khòm, nặng trĩu sầu ly biệt.” (Thi Thiên 35:13-14), mặc dù kẻ thù không sống theo nguyên tắc yêu thương. Khi tôi khốn đốn, họ liên hoan. Họ phỉ báng tôi, cùng người vô đạo. Cùng người xa lạ, họ nghiến răng chế nhạo. (Thi Thiên 35:15-16)
Vua Sa-lô-môn cũng dạy: Khi kẻ thù nghịch con sa ngã, chớ vui mừng. Lúc nó bị đánh đổ, lòng con đừng hớn hở. (Châm Ngôn 24:17) Trong câu Châm Ngôn này, nguyên tắc yêu thương kẻ thù được cụ thể bằng hành động cho kẻ thù ăn và uống. Chỉ có thể yêu thương kẻ thù khi (1)không nghĩ đến việc báo thù, khi (2)không vui mừng, hả hê lúc kẻ thù sa cơ thất thế.
Chúa Giê-xu nhắc lại ý của Châm Ngôn 25:21 khi Ngài dạy: “Hãy thương yêu kẻ thù nghịch anh em và cầu nguyện cho người bức hại anh em…” (Ma-thi-ơ 5:44) Ngài giải thích nguyên tắc yêu thương kẻ thù bằng cách đặt câu hỏi: Nếu anh em yêu mến người yêu mến mình thì có gì là ân nghĩa? Ngay cả người tội lỗi cũng yêu mến người yêu mến họ. Nếu anh em làm lành cho người làm lành cho mình thì có gì là ân nghĩa? Ngay cả người tội lỗi cũng cư xử như vậy. (Lu-ca 6:32-33)
Sứ đồ Phao-lô dạy chúng ta đừng báo thù nhưng cứ để cho Đức Chúa Trời báo ứng, vì Kinh Thánh đã ghi: “Chúa dạy: Báo ứng là việc của ta, ta sẽ thưởng phạt.” (Rô-ma 12:17-21)

Comments are closed.