Comments are off for this post

Ngày 7 tháng 9. CHÚC PHƯỚC HOÁ RA NGUYỀN RỦA

27 14 La to chúc phước bạn lúc sớm mai,
Bạn coi câu chúc như nguyền rủa hoạ tai. (Bản Hiện Đại)
Câu Châm Ngôn mô tả một người thức dậy sớm đến nhà bạn của mình để chúc phước. Mới nghe qua, tưởng là người chân tình nhưng sau khi nghĩ cặn kẽ thì phải coi chừng người bạn này.
Ông Giê-rê-mi báo cho tuyển dân điều Chúa phán như sau: “Ta đã sai tất cả các đầy tớ ta tức là các tiên tri, ta dậy sớm sai họ đi kêu gọi các ngươi…” (Giê-rê-mi 44:4) Giữa Đức Chúa Trời và người của Ngài có mối liên hệ trong buổi sáng sớm. Cho nên người dậy sớm, trước hết cần đến với Chúa để tương giao với Ngài chớ không phải lo đi tìm con người.
Ông Giê-rê-mi nói với tuyển dân của Chúa rằng: “Đức Gia-vê đã sai các đầy tớ Ngài, là các tiên tri, đến cùng các ngươi, dậy sớm mà sai đến, nhưng các ngươi không nghe lời, không để tai mà nghe.” (Giê-rê-mi 25:4) Người dậy sớm đi nói là nói lời Chúa, người dậy sớm lắng nghe là nghe lời Chúa chớ chẳng phải nghe lời khen tặng của con người.
Thay vì dậy sớm để đến với Chúa, ca ngợi Chúa trong chỗ riêng tư, người này đi đến nhà bạn của mình và “la to” lời chúc phước. Xem ra người này không nói riêng với bạn mình mà nói cho cả xóm nghe. Nói cách khác anh ta muốn chúc phước cho bạn mình trước mặt bàn dân thiên hạ. Thật là lố bịch!
Lời chúc phước trở thành lời nguyền rủa khi người xung quanh khó chịu đối với người chúc phước và với người được chúc phước. Lời chúc phước trở thành tai hoạ khi người được chúc tin tưởng và tận hưởng những lời từ môi miệng trơn tru thơn thớt (Thi Thiên 5:9). Vua Hê-rốt thật ngu dại khi nghe những lời tâng bốc của dân chúng. Lời tung hô: “Đây là tiếng nói của thần linh, không phải tiếng người” khiến vua kiêu căng ngạo nghễ. Kinh Thánh chép rằng: Lập tức một thiên sứ của Chúa đánh vua vì vua đã giành vinh quang của Chúa. Vua bị trùng ký sinh cắn lủng ruột mà tắt thở. (Công Vụ 12:20-23)
Sứ đồ Phao-lô tâm sự: “Tôi không muốn người khác nghĩ về tôi cao hơn sự thật qua hành động, lời nói của tôi.” (II Cô-rinh-tô 12:6)

Comments are closed.