Comments are off for this post

Ngày 12 tháng 10. THÀ QUỞ TRÁCH THAY VÌ DUA NỊNH

28 23 Đến cuối cùng, người ta sẽ phân định
Và biết ơn người nói thẳng hơn dua nịnh. (Bản Hiện Đại)
Câu Châm Ngôn nêu ra hai vấn đề: (1)quở trách (nói thẳng) và (2)dua nịnh và khẳng định quở trách là điều tốt, nên làm còn dua nịnh là điều xấu, không nên làm.
Trong khi
Thiên hạ chỉ đẩy đưa lời dối gạt,
Miệng trơn tru câu tán tỉnh lọc lừa. (Thi Thiên 12:2)
Người dám quở trách là người cam đảm, dám xuất đầu lộ diện và nói thẳng, dám ra mặt quở trách hơn là yêu thương lặng lẽ. (Châm Ngôn 27:5) Người thẳng thắn nói về lỗi lầm của người khác chấp nhận bị phản ứng, bị ghét bỏ thậm chí bị xem là kẻ thù.
Người dám quở trách biết rằng khi quở trách sẽ gây đau đớn cho người ta. Nhưng chẳng thà làm bạn gây thương tích hơn là địch thù hôn hít. (Châm Ngôn 27:6) Nhờ gây thương tích mà bạn bè tỉnh ngộ, nhận ra sai lầm để sửa chữa.
Người dám quở trách người khác không muốn làm người mắc tội vì cớ thấy anh em mình sai mà không quở trách. Đừng để tâm oán ghét anh em mình nhưng thẳng thắn trách họ khi họ lầm lỗi: đừng để cho mình phải mang tội vì họ có lỗi. (Lê Vi Ký 19:17) Làm tròn trách nhiệm đối với người khác tức là giữ vững đức tin của mình.
Người quở trách người khác tuân thủ lời Chúa dạy. Nếu một anh em phạm lỗi với anh em, hãy đến khuyên bảo người ấy, chỉ giữa anh em với người ấy thôi. (Ma-thi-ơ 18:15)
Lời quở trách có hiệu quả tức thì lẫn hiệu quả về lâu về dài. Sứ đồ Phao-lô dạy: Xin anh em khiển trách người lười biếng, khuyến khích người nhút nhát, nâng đỡ người yếu đuối và nhẫn nại với mọi người (I Tê-sa-lô-ni-ca 5:14). Ông tin rằng lời quở trách sẽ giúp nhiều người thay đổi cách sống.
Ông cũng khẳng định: Tôi cũng tin chắc rằng anh em có đầy lòng nhân từ, đủ điều thông biết trọn vẹn, lại có tài khuyên bảo nhau. (Rô-ma 15:14)
Xuân Thu, Lời Chúa & Cuộc Sống. Sách Châm Ngôn 1, 2, 3, 4.

Comments are closed.