Comments are off for this post

Ngày 25 tháng 10. CHUYÊN CHÂM LỬA HAY CHUYÊN CHỮA LỬA?

29 8 Kẻ kiêu cường khua mép làm cả thành náo động xôn xao,
Người khôn ngoan làm lắng dịu cơn thạnh nộ cuồng bạo. (Bản Hiện Đại)
Hai loại người trong câu Châm Ngôn này có thể là thường dân, cũng có thể là người lãnh đạo. Kẻ nhạo báng chuyên châm lửa, còn người khôn ngoan chuyên chữa lửa. Kẻ nhạo báng gây xung đột, còn người khôn ngoan gieo hoà bình. Kẻ nhạy giận thường gây xung đột, người ôn hoà dàn xếp đôi bên. (Châm Ngôn 15:18)
Trong khi truy đuổi quân Ma-di-an, ông Ghê-đê-ôn kêu gọi người dân ở Su-cốt và ở Phê-nu-ên cung cấp lương thực cho đội quân 300 người của ông. Giới lãnh đạo của dân Su-cốt và Phê-nu-ên không chịu cung cấp lương thực mà còn nhạo báng: “Ông đã bắt được Xê-bách và Xanh-mu-na (hai vua Ma-đi-an) đâu mà bảo chúng tôi đem bánh cho quân của ông ăn?” Vì nhạo báng như vậy nên hậu quả là giới lãnh đạo Su-cốt bị đánh đòn bằng roi gai, tháp Phê-nu-ên bị phá huỷ còn những người nam trong thành bị tiêu diệt. (Quan Xét 8:4-19)
Cư dân I-sơ-ra-ên trong thành Gia-be khẩn khoản xin ký kết hoà ước với Na-hách, vua Am-môn. Vua Na-hách trả lời: “Được, nhưng với điều kiện: ta móc mắt bên phải của các ngươi để sỉ nhục toàn dân I-sơ-ra-ên.” Vì ăn nói kiêu căng và nhạo báng như vậy nên đội quân của Am-môn bị quân I-sơ-ra-ên đánh cho tơi tả đến nỗi mỗi người một ngả. (I Sa-mu-ên 11)
Vua Ha-nun, người kế vị vua Na-hách không rút kinh nghiệm từ bài học của tiên vương. Vua cạo nửa bộ râu, cắt áo dài ngắn đến mông của phái đoàn sứ giả do vua Đa-vít sai phái rồi đuổi về nước. Hành động nhạo báng đó đã bị vua Đa-vít trừng phạt đến nỗi sau cuộc chiến người dân Am-môn phải phục dịch vua Đa-vít. (I Sử Ký 19)
Người phụ nữ khôn ngoan ở thành A-bên Bết-ma-ca ăn nói khôn ngoan và ôn hoà nên thuyết phục được ông Giô-áp ngưng công phá thành, cũng thuyết phục dân trong thành giao nạp kẻ phản loạn. (II Sa-mu-ên 20:15-22).
Thợ bạc Đê-mê-triu kích động và gây nên cuộc biểu tình lớn nhằm chống lại việc truyền giảng Phúc Âm tại thành Ê-phê-sô. Nhưng thư ký hội đồng thành phố đã dùng lời lẽ khôn ngoan để giải tán đám biểu tình, tránh được sự rối loạn. (Công Vụ 19:21-41)
Xuân Thu, Lời Chúa & Cuộc Sống. Sách Châm Ngôn 1, 2, 3, 4.

Comments are closed.