Comments are off for this post

Ngày 26 tháng 10. NỘI TÂM “BA KHÔNG” NHƯ BIỂN ĐỘNG

29 9 Người khôn chẳng cần tranh luận với kẻ ngu muội,
Vì nó hoặc nổi giận, hoặc cười ngạo nghễ không thôi. (Bản Hiện Đại)
Câu Châm Ngôn này khuyên người khôn ngoan đừng tranh luận với kẻ ngu muội. Vì có lời khuyên: Đừng dùng lý luận ngớ ngẩn đáp kẻ khờ, kẻo con ngớ ngẩn thua chi nó. (Châm Ngôn 26:4) Đừng trao ngọc châu cho kẻ khờ dại. (Ma-thi-ơ 7:6)
Kẻ ngu muội là kẻ ngu xuẩn tự thị tự mãn (Châm Ngôn 28:26). Họ cũng là người gian ác, coi thường tình yêu thương của Chúa. Chúa khoan nhân với người gian ác nhưng họ chẳng học hỏi sự công chính. Sống giữa đất người ngay, họ vẫn giảo quyệt, gian ngoa, không chịu lưu ý đến uy nghiêm của Đấng Hằng Hữu. (Ê-sai 26:10) Đó là những người “3 KHÔNG ”.
(1)Không tin. Sứ đồ Phao-lô yêu cầu hội thánh tại Tê-sa-lô-ni-ca cầu nguyện cho ông và nhóm truyền giáo thoát khỏi nanh vuốt của người gian ác, nham hiểm. Họ là những người không hoan nghênh và không tin Đạo của Chúa. (II Tê-sa-lô-ni-ca 3:1-2)
(2)Không vâng phục Chúa. Điển hình là ông Đa-than và ông A-bi-ram, con Ê-li-áp. Đất đã nứt ra nuốt sống họ lẫn mọi người trong gia đình cùng lều trại và súc vật của họ. (Phục Truyền 11:6)
(3)Không thể thay đổi. Dùng chày giã kẻ dại như giã thóc, ngu si nó cũng không tróc đi đâu. (Châm Ngôn 27:22)
Câu Châm Ngôn cảnh báo rằng nếu người khôn ngoan tranh luận với người “3 KHÔNG”, thì người này chỉ biết nổi giận hoặc cười nhạo mà thôi. Chính vì thế mà có lời khuyên thà đương đầu với gấu cái mất con, còn hơn gặp người dại nổi khùng. (Châm Ngôn 17:12) Và khi chẳng chịu vâng phục thì dù có người chết sống lại cũng không thuyết phục được. (Lu-ca 16:27-31)
Vì chẳng bao giờ chịu để người khác thuyết phục mình nên kẻ ngu muội chẳng bao giờ sống an hoà với mọi người. Vì vậy có lời khuyên: Nếu muốn được nghe dạy bảo, hãy lánh xa kẻ dại khờ. (Châm Ngôn 14:7) Mặc dù bề ngoài nổi giận hoặc cười ngạo nghễ, nhưng nội tâm của kẻ ngu muội chẳng hề bình an. Nhưng những kẻ ngoan cố khước từ ta sẽ giống như biển động, không bao giờ an tịnh; sóng gió càng dữ dội, càng khuấy động lên những lớp bùn lầy hôi tanh, ô uế. Bọn người ấy chẳng bao giờ được bình an. (Ê-sai 57:20)
Xuân Thu, Lời Chúa & Cuộc Sống. Sách Châm Ngôn 1, 2, 3, 4.

Comments are closed.